Thứ Tư, 21 tháng 12, 2016

Đá Mỹ Nghệ Ninh Bình

Đá Mỹ Nghệ Ninh Bình

Đá mỹ nghệ là một trong những sản phẩm bằng đá được các nghệ nhân chế tác theo các sản phẩm hình thù khác nhau. Mỗi sản phẩm mang một ý nghĩa khác nhau tới người dùng. Thông thường các sản phẩm đá mỹ được được chế tác từ các loại như đá xanh, đá trắng, đá quý… khai thác một cách tự

Ninh Vân là một xã nằm ở phía Nam của tỉnh Ninh Bình, thuộc địa phận huyện Hoa Lư, nơi được bao quanh bởi rất nhiều những núi đá vôi hùng vĩ.Với lợi thế đó, người dân Ninh Vân đã phát triển nghề đá mỹ nghệ truyền thống do cha ông để lại lên một tầm cao mới. 





Thông tin Liên Hệ

CÔNG TY TNHH THƯƠNG MẠI VÀ DỊCH VỤ XÂY DỰNG PHÚ BẢO NGUYÊN
VPĐD: 122 Đinh Bộ Lĩnh, Phường 15, Q. Bình Thạnh, TP Hồ Chí Minh 
Cơ sở chính: Ấp Tân An, Xã Tân Vĩnh Hiệp, Huyện Tân Uyên, Tỉnh Bình Dương 
Điện Thoại: 0933589817 - 0945979617 
E-mail: phubaonguyencompany@gmail.com 
Website:damynghesaigon.com

Thứ Tư, 14 tháng 12, 2016

Hướng dẫn sử dụng sơn kim loại sơn epoxy

Hướng dẫn sử dụng sơn kim loại sơn epoxy

Hướng dẫn sử dụng sơn epoxy Thái Dương

Bước 1: Chuẩn bị sơn, chất đóng cứng, xăng thơm (xăng Nhật)
Bước 2: Chuẩn bị cây lăn, chổi, súng phun sơn ...
Bước 3: Pha chế theo tỷ lệ 4:1:1 ( có nghĩa là 4 lít sơn pha với 1 lít chất đóng cứng và 1 lít xăng thơm)
Ví dụ: Bộ sơn nhỏ nhất của Sơn epoxy Thái Dương là: 0,8 lít và kèm theo 0,25 lít chất đóng cứng.
Như vậy ta pha chế theo tỷ lệ: 0,8 lít sơn và 0,25 lít chất đóng cứng và 0,25 lít xăng thơm
Bước 4: Phun, lăn, quét sơn lên bề mặt cần sơn
Bước 5: Sau khi phun hoàn thành thời gian khô ráo mặt là: 2-3 giờ, thời gian khô hoàn toàn là: 24 - 36 giờ


Mẫu sơn epoxy


Hotline: 0916.563.635 - 0982.136.827

Thứ Năm, 1 tháng 12, 2016

Thần nghèo phù hộ – Chương 22

Thần nghèo phù hộ – Chương 22

Lâm Phục gắp miếng tôm bọc phô mai âu yếm bảo: “Bé cưng, a…”
Tô Cùng ngoan ngoãn há miệng chờ đút, “A…”
39
Chuyên gia diệt chuột tiến hành công tác diệt trừ tẩy trùng suốt đêm, không có gì ngoài dự đoán xảy ra thì sau này các loại côn trùng có hại sẽ tuyệt tích khỏi chỗ này. Sau hôm đó, Lâm Phục còn dành hẳn hai ngày để dọn dẹp lại nhà của Tô Cùng, bổ sung đầy đủ những thứ còn thiếu. Tường dán giấy đơn giản tao nhã, đổi rèm cửa, trải thảm… Tuy đều là đồ rẻ nhưng bỏ công sắp xếp nên căn hộ nhỏ vốn đơn sơ trông vừa ấm áp vừa dễ chịu.
Những ngày chung sống của hai người chính thức bắt đầu.
Lâm Phục chưa từng ngại công khai quan hệ của mình và Tô Cùng trước mặt người khác, hai người ngọt ngào vô cùng, người khác còn đỡ, Tiểu Trương thân là trợ lý thân cận ngày nào cũng bị ép nuốt trọng mấy ký đồ ăn cho chó, bị ngược tới không làm nổi nữa.
Giờ nghỉ trưa, trong văn phòng tổng giám đốc, trước mặt Lâm Phục và Tô Cùng chất cả loạt đồ ăn bỏ hộp, cả căn phòng thơm nức, hiển nhiên hai vị đang ăn trưa.
Lâm Phục gắp miếng tôm bọc phô mai âu yếm bảo: “Bé cưng, a…”
Tô Cùng ngoan ngoãn há miệng chờ đút, “A…”
Lâm Phục đút tôm cho cậu, ánh mắt dịu dàng đến chảy nước, “Ăn nhiều một chút, buổi sáng vất vả rồi.”
“Nhưng em chỉ ngồi chơi cạnh anh thôi mà, đâu có làm gì…” Tô Cùng nói nhỏ, nắm ngón tay Lâm Phục.
“Sao lại bảo là không làm gì được?” Lâm Phục cưng yêu véo mũi cậu, “Em là linh vật của anh.”
Dùng thần nghèo là linh vật, công ty của Lâm Phục nhất định là chốn độc nhất vô nhị trên thé giới…
Tô Cùng mím môi, cười ngọt ngào với Lâm Phục, hai mắt sáng long lanh như nước.
Lâm Phục cũng mỉm cười đáp lại, “Anh yêu em lắm.”
Tô Cùng nhẹ giọng trả lời: “Em cũng vậy.”
Cửa văn phòng chỉ khép hờ, Tiểu Trương ôm giấy tờ đứng ngoài cửa suýt chút cắm đầu xuống đất: …
Chết tiệt, mình bắt đầu khao khát yêu thương rồi.
Lâm Phục liếc thấy Tiểu Trương đang khó xử đứng ngoài cửa, khuôn mặt mới giây trước còn tình nồng ý đượm thoắt cái nghiêm lại, “Có chuyện gì?”
Tiểu Trương thở phào, “Sếp Lâm, đây là hồ sơ dùng cho cuộc họp chiều nay.”
Lâm Phục tỏa mùi tinh anh, “Ok, mang qua đây cho tôi xem.”
Tiểu Trương lẳng lặng để giấy tờ xuống, bước nhanh ra ngoài.
Lâm Phục lật xem soạt soạt, áy náy nói: “Cục cưng, chiều nay anh phải họp, nhưng ngày mai có thể rảnh cả ngày, anh dẫn em đến trại ngựa chơi nha?”
“Được.” Tô Cùng cười cong cả mắt.
Vì Tô Cùng đang chịu gấp nhiều lần số nghèo lẽ ra sẽ ứng vào Lâm Phục, cho nên trước khi Lâm Phục sống hết tuổi thọ kiếp này, Tô Cùng vẫn sẽ bị thần lực ảnh hưởng.
Vì chuyện này, để thần nghèo bé xinh nhà mình ngày nào cũng được vui vẻ, Lâm Phục vắt óc khai phá đủ loại hoạt động vui chơi Tô Cùng có thể tham gia, chẳng hạn như cưỡi ngựa, đi bơi, triển lãm tranh, biểu diễn ca nhạc, quần vợt, câu cá… Ngoài ra, Lâm Phục lo lắng sợ hôm nào đó nhà lại có chuột dùng “anh không có nhà em sẽ cô đơn” làm lý do mua cho Tô Cùng con mèo Ragdoll siêu xinh đẹp, tuy là con mèo được đặt tên Bé Phú Quý này kén ăn kinh hoàng, căn bản không biết bắt chuột, nhưng tâm hồn sếp Lâm cũng được an ủi phần nào…
Lâm Phục cúi đầu đọc văn kiện một lúc rồi tựa ra ghế vươn vai, bỗng anh ngồi thẳng lên, đá mắt với Tô Cùng, giọng sặc mùi âm mưu: “Bé cưng, anh vất vả cả buổi sáng, chiều còn phải họp, vất vả lắm.”
“Ừm… Anh vất vả quá.” Tô Cùng gật đầu.
“Cho nên…” Lâm Phục cúi người xuống, hôn nhanh lên môi Tô Phục, “Em có nên chiêu đãi ông xã một chút không?”
Tô Cùng xấu hổ cúi đầu, đứng lên khỏi chiếc ghế nhựa, nhón chân chạy ra khóa cửa, khóa xong ngoan ngoãn đứng cạnh Lâm Phục, “Ở đâu…”
Lâm Phục đứng lên, vỗ vỗ ghế giám đốc của mình, “Ở đây.”
Ghế tựa da thật loại cao cấp, lưng ghế có chức năng mát xa, có thể thả thẳng ra… Ghế này, cũng hơi đắt.
Nhưng sếp Lâm đang sôi sục sắc dục hoàn toàn không rảnh nghĩ tới mấy chuyện đó, đầu anh bây giờ toàn là bé ngoan Tô Cùng khỏa thân nằm trên ghế, hai cẳng chân trắng trẻo nhỏ nhắn gác trên tay ghế, cảnh đẹp bên dưới lộ rõ trước mắt, rõ ràng đã bị ăn hiếp đến nước mắt lưng tròng nhưng lại sợ người bên ngoài nghe thấy mà không dám lên tiếng, chỉ biết đỏ mặt cắn môi chịu đựng…
“Cởi quần ra, bé cưng.” Lâm Phục nóng bừng cả người, giật cà vạt, cổ họng nuốt ừng ực, hai mắt nóng bỏng, “Rồi tự nằm lên đi.”
Tô Cùng ngoan ngoãn nằm lên theo lời Lâm Phục, để sếp Lâm muốn gì làm nấy một hồi.
Làm xong, Tô Cùng thẹn thùng mặc đồ tử tế, vuốt vuốt tóc, về nhà cho Bé Phú Quý ăn đồ hộp.
Bé Phú Quý ăn giỏi lắm, trông màu mỡ vô cùng, không hề làm mất mặt cái tên Phú Quý…
Phim heo trong đầu thành hiện thực hoàn mỹ, Lâm Phục no nê hôn gió với bóng lưng của Tô cùng rồi tươi roi rói ngồi xuống ghế, ngả lưng…
Có tiếng rắc rắc, chiếc ghế giám đốc bị thần nghèo nằm gần một tiếng lão hòa bằng tốc độ ma kinh quỷ khiếp, thời khắc này nó đã đi đến tận cùng sinh mệnh, cả phần lưng dựa gãy ngang, ngã ngửa ra sau cùng sếp Lâm tội nghiệp…
Ầm!!!
“A…!”

Hết
Nguồn: yuyin

xem thêm:

.

Thần nghèo phù hộ – Chương 21

Thần nghèo phù hộ – Chương 21

Một con chuột to tha que kẹo lao vút qua gầm giường như điện xẹt, còn chạy theo hình chữ S.

38
Hai người ngâm mình trong nước nóng say sưa hôn nhau.
Phòng tắm lặng thinh, cả tiếng tim đập cũng trở nên rõ ràng, bị hơi nước trắng mờ cuốn đi, bay bổng.
Rồi, trong thời khắc ngọt ngào nồng dượm ấy, bồn tắm kêu phụt một tiếng rồi ỉu xuống như sáp chảy.
Nước nóng tràn đầy sàn, con chuột to đùng ướt đẫm giật mình, miệng cắn mảnh nhựa từng thuộc về bồn tắm, kêu chít chít chạy trối chết men chân tường.
Mặt Lâm Phục xanh lè.
“Á! Lại là nó nữa!” Tô Cùng vội nhảy ra khỏi bồn tắm xì nước, quen tay cầm chiếc dép lê lên, con chuột to kia đã chạy mất dạng rồi, Tô Cùng đành phải hậm hực bỏ chiếc dép xuống bĩu môi nói: “Nó thích cắn đồ trong nhà, chiếc ghế ba chân của em là nhờ nó cắn ra đấy.”
Lâm Phục định thần lại nói: “Đừng sợ, mai anh bảo Tiểu Trương cho người diệt chuột chuyên nghiệp tới, sẵn tiện thanh lý mấy thứ côn trùng gây hại khác luôn.”
Tô Cùng cười hài lòng, “Ừ được… Vừa rồi có làm anh giật mình không?”
Lâm Phục bật cười, vuốt tóc đầy khí phách, “Sao có thể chứ.”
“Vậy thì tốt.” Tô Cùng đưa tay kéo Lâm Phục vẫn đang cảnh giác nhìn quanh trên phần còn lại của bồn tám nhựa lên, “Đứng lên đi, mình dùng vòi sen xối lại.”
Dùng vòi sen xối hết muối tắm trên người, cả hai lau khô, mặc áo ngủ đôi vào.
Lâm Phục trải khăn lông khô trên chân ngồi bên mép giường, Tô Cùng ngoan ngoãn gối lên chân anh, để anh hong tóc cho mình, mặt hồng hồng, không biết có phải do mới tắm nước nóng không.
“Anh muốn làm thế này lâu rồi.” Lâm Phục lầm bầm một mình, năm ngón tay dài đánh bông tóc Tô Cùng, tay kia cầm máy sấy, ánh mắt thật dịu dàng.
Chợt, có tiếng sột soạt dưới gầm giường.
Tô Cùng bé nhỏ kinh nghiệm dày dặn lập tức đẩy Lâm Phục ra, nhìn xuống…
Một con chuột to tha que kẹo lao vút qua gầm giường như điện xẹt, còn chạy theo hình chữ S.
“Không được đụng vào kẹo que của tao!” Thần nghèo bé bị đâm trúng chỗ hiểm, tức cực kì, tiện tay chụp lấy chiếc dép bên cạnh ném, con chuột lảo đảo, càng gắng sức chạy, thoắt cái đã biến mất.
“Đây là con còn lại, chuyên trộm đồ ăn của em…” Tô Cùng đáng thương giải thích, “Cả củ tỏi nó cũng không tha.”
Hiển nhiên thần nghèo nhà ta đã bị dằn vặt lâu ngày, không chỉ phân biệt được mấy con chuột trong chưa đến ba giây mà còn nắm được cả thói quen ăn uống của chúng nó…
Tô Cùng nói xong quay lại thì thấy Lâm Phục đã đứng trên giường từ bao giờ, một tay máy sấy một tay xách khăn, nhẹ giọng an ủi: “Bé cưng đừng sợ, con chuột thôi mà.”
“Em không sợ, anh đứng lên giường chi vậy… A xin lỗi, dép của anh bị em cầm đánh chuột!” Cho nên mới đứng lên giường… Tô Cùng xấu hổ chạy đi nhặt chiếc dép vừa ném, “Em chà cho anh.”
Tô Cùng đang đắm chìm trong bể tình khiến chỉ số thông minh tụt dốc cầm bàn chải nhỏ vừa ngân nga hát vừa chà dép cho Lâm Phục bằng nước sát trùng với cà phòng, không hề ý thức được trước khi con chuột xuất hiện Lâm Phục còn xỏ chân trong dép giẫm giẫm dưới sàn…
Cách một lớp cửa, trong phòng ngủ, Lâm Phục đứng trên giường, giận dữ gầm rống vào điện thoại như một vị quốc vương cao quý: “Tôi biết bây giờ trễ lắm rồi! Trả bọn họ gấp đôi! Bảo bọn họ tới ngay!”
Tiểu Trương đầu dây bên kia ưu sầu thở dài, bắt đầu tìm số điện thoại của chuyên gia diệt chuột.
Uầy, nhất định tại tiểu bạch hoa thấy chuột sợ đến hoa dung thất sắc rồi thút thít chui vào lòng sếp Lâm nhà mình.
“Alô, chào anh, xin hỏi có phải công ty diệt trừ sinh vật gây hại xx không…” Tiểu Trương bấm điện thoại.
Chậc, nếu đêm nay các anh không diệt sạch đám chuột trong phòng, sếp Lâm của chúng tôi sẽ bắt tất cả các anh chôn cùng đó!
.
________________________
Người ta là thiếu gia mà, sống trong nhung lụa từ nhỏ, sợ mấy con đó là bình thường thôi 😂😂😂
Nguồn: yuyin

xem thêm:

Thần nghèo phù hộ – Chương 20

Thần nghèo phù hộ – Chương 20

"Thì ra chuyện lãng mạn nhất trên thế giới này, ngoài cùng nhau già đi, còn là cùng nhau nhỏ lại."

37
Hoàng hôn, căn phòng như một chiếc ly thủy tinh sáng bừng dưới ánh chiều tà.
Cạnh giường rải rác quần áo bị lâm Phục tiện tay ném và mấy cái bao cao su dùng rồi, điều hòa chỉnh nhiệt rất ấm, khiến bầu không khí trong không gian nhỏ hẹp ái muội rõ rệt hơn hẳn.
Tô Cùng nằm nghiêng trong lòng Lâm Phục, bị dày vò đến kiệt sức thiếp ngủ, cần cổ, vai và xương đòn trắng nõn đầy dấu hôn đậm đậm nhạt nhạt. Vốn phải là cảnh tượng đầy sắc dục, nhưng khuôn mặt say ngủ ngây thơ đáng yêu của Tô Cùng và ánh mắt dịu dàng ngậm ý cười của Lâm Phục khiến tất cả chỉ còn là ấm áp.
Lâm Phục cúi đầu hôn nhẹ lên trán Tô Cùng.
Tô Cùng mơ màng mở mắt, vẫn chưa tỉnh lắm, nhìn ra hoàng hôn ngoài cửa sổ, lơ mơ hỏi: “Mặt trời còn kìa… Em ngủ bao lâu rồi?”
Lâm Phục bình tĩnh đáp: “Hai mươi bốn tiếng.”
Tô Cùng tròn mắt, “Lâu vậy sao?”
“Bé ngốc.” Lâm Phục bật cười, “Thật ra mới mười phút thôi.”
Tô Cùng ngu ngơ gãi đầu, tỉnh táo hơn nhiều.
Như sợ vừa rồi chỉ là một giấc mơ, cậu nhấc chăn lên nhìn nhìn vào trong, thấy rõ cảnh tượng trong chăn rồi thì mặt đỏ bừng, vùi đầu vào ngực Lâm Phục, hạnh phúc thầm thì: “Chúng ta thật sự đã… ấy rồi.”
“Có phải tưởng tượng rất nhiều lần rồi không?” Ngón tay Lâm Phục quấn lấy lọn tóc Tô Cùng, vừa nghịch vừa trêu.
Tô Cùng hừ hừ mấy tiếng, không trả lời.
Lâm Phục nhất định không tha, “Hửm?”
“Phải…” Tô Cùng đành phải thật thà thừa nhận, “Tưởng tượng rất nhiều lần rồi…”
Lâm Phục hít sâu, suýt chút lại cứng, nhưng sợ Tô Cùng không chịu nổi, Lâm Phục tức tốc kiềm chế thú tính bên trong, xoa xoa sau eo Tô Cùng, ân cần hỏi: “Đau lắm không?”
Tô Cùng thành thật lắc đầu, “Không đau… Hơi mỏi chút thôi, thể chất của em khác nhân loại, không cần lo cho em.”
… Tắm rửa kiếm gì bỏ bụng rồi tối làm tiếp, sếp Lâm sục sôi nghĩ.
Hứng nước ấm vào bồn tắm cao su, Lâm Phục bế Tô Cùng trần trụi ra khỏi chăn trong tiếng kháng nghị của cậu, thả vào bồn, rồi lập tức vào theo, bồn tắm đột nhiên phải chứa hai người lớn, nước đổ rào rào ra ngoài gần nửa bồn, thấy mặt Lâm Phục kì ra thấy rõ Tô Cùng cũng không nhịn được cười.
Phòng tắm hơi nước lượn lờ, không khí ấm áp, hai người cầm ngâm nước, âu âu yếm yếm tâm tình.
“Anh muốn hỏi em một chuyện…” Lâm Phục vuốt mái tóc ướt ra sau, hàng mi và lông mày thấp nước đen hơn cả bình thường, khiến anh cũng anh tuấn hơn nhiều.
Tô Cùng mắt sáng quắc nhìn gương mặt mà thấy bao nhiêu lần cũng không chán, như con chó con mừng rỡ bảo: “Anh hỏi đi.”
Lâm Phục cười cười như không để ý lắm, hắng giọng hỏi nhỏ: “Em là thần tiên bất tử bất lão… Vậy sau này anh già rồi, em sẽ làm sao?”
Tô Cùng đáp rất nhanh, như đã tập trước trong lòng vô số lần, giọng nhẹ nhàng mà kiên định: “Em không có cách nào khiến anh bất lão, nhưng… em sẽ già đi với anh.”
Thần tiên có thể khống chế xác thịt của mình trong một mức độ nhất định, cải lão hoàn đồng, hoặc đi ngược thời gian, nhưng người phàm thì không sao làm được.
Trái tim Lâm Phục bỗng chốc như được ánh mắt của Tô Cùng thanh tẩy sạch sẽ, mềm mại sáng trong.
“Chắc anh còn định hỏi…” Tô Cùng hỏi thay Lâm Phục câu còn lại, “nếu anh chết, em sẽ làm sao, đúng không?”
“… Ừm.” Lâm Phục gật đầu thật nhẹ, gần như không thấy được.
Tô Cùng rướn tới ghé vào tai Lâm Phục, ấp tay trên tai anh, thì thầm như trẻ con bàn chuyện hư hỏng: “Len lén nói cho anh biết, em có người quen bên dưới.”
Mày Lâm Phục giật giật: …
Tô Cùng hơi đắc ý, còn cười xấu xa, “Khi nào anh xuống đó đến cầu Nại Hà thì nói với Mạnh Bà là quen em, vậy thì không cần phải uống canh, sẽ nhớ hết được mọi chuyện của đời này.”
“… Thật sao?” Lâm Phục vẫn không dám tin những truyền thuyết mình nghe khi còn nhỏ đều là thật.
“Đương nhiên thật rồi.” Tô Cùng lo lắng, “ Vậy nên anh đừng suy nghĩ mấy chuyện này, anh đầu thai, em vẫn sẽ tìm anh.”
“… Ừm.” Lâm Phục để tay sau cổ Tô Cùng, kéo cậu lại gần mình, hôn nhẹ lên môi cậu, rồi bắt đầu tưởng tượng đủ thứ chuyện như nói đùa: “Vậy trước khi chết, anh quyên tặng một nửa tài sản, nửa còn lại đổi thành vàng, kiếm chỗ chôn, đời sau mình đào lên xài.”
Tô Cùng sửng sốt, khen: “Anh thông minh quá…”
Lâm Phục buồn cười xoa đầu cậu, “Đương nhiên, ông xã em trẻ tuổi thế này đã là tổng giám đốc, còn chẳng phải nhờ…”
Tô Cùng nhìn anh bằng ánh mắt sùng bái.
Lâm Phục xa xôi nói: “Nhờ ba anh là chủ tịch à.”
Tô Cùng cười phụt.
“Một lý do nữa là… vì em.” Lâm Phục đỡ má Tô Cùng lên, cụng trán vào trán cậu, “Vì em đã chịu thay mọi vận rủi của anh rồi.”
Tô Cùng mím môi, vuốt vuốt mặt Lâm Phục, nhẹ giọng nói: “Chúng ta hứa với nhau, kiếp sau em lại đi tìm anh, đến lúc đó, em biến nhỏ lại cùng anh, chúng ta cùng đi nhà trẻ, cùng lên tiểu học, cùng lên cấp hai, cùng lên cấp ba…”
“Ừm.” Lâm Phục thuận thế nắm chặt tay cậu, kéo đến bên môi cọ cọ, “Đời sau chúng ta bắt đầu yêu đương từ nhà trẻ.”
Tô Cùng gật đầu thật mạnh, “Ừm!”
Thì ra chuyện lãng mạn nhất trên thế giới này, ngoài cùng nhau già đi, còn là cùng nhau nhỏ lại.
.
Nguồn: yuyin

xem thêm:

Thần nghèo phù hộ – Chương 19

Thần nghèo phù hộ – Chương 19

Hạt mầm ngây ngô ấy, vượt qua lớp lớp bụi trần và năm tháng,
được số mệnh dẫn đường tách đất mọc lên,
cuối cùng đã được gặp lại người gieo trồng,
nặng trĩu những đóa hoa nở rộ.

36
Nghe Tô Cùng kể lại xong, Lâm Phục cảm thấy mình cũng chẳng phải tốt lắm.
“Không ngờ… người đó cũng là em.” Lâm Phục mà trước giờ trêu Tô Cùng chưa từng biến sắc đưa cánh tay lên che gò má hồng hồng, xấu hổ, “Anh còn nhặt vỏ chai dưới đất lên đưa em nữa.”
Hai tín vật định tình tổng giám đốc Lâm tặng người yêu, lần lượt là một đống cát ướt và hai cái vỏ chai, sau này có combo điện thoại cùi bắp với tivi xài rồi, mở bài kết bài thật hoàn mỹ cho ba chữ nghèo kiết xác…
“Anh đang ngại hả? Không cần đâu.” Tô Cùng vòng qua bên không bị cánh tay Lâm Phục che khuất, cười dịu dàng nhìn anh ngượng ngùng, thành khẩn nói: “Anh thân thiện với một người nhặt ve chai không quen biết như vậy, em cảm thấy anh rất tốt.”
Lâm Phục thở dài, tích tắc khôi phục trạng thái khốc soái cuồng bá duệ thường ngày, nhướng mày cười với Tô Cùng, “Kết quả là từ ngày hôm đó em đã thích anh nhiều hơn.”
Tô Cùng rũ mặt gật đầu thật khẽ, “Đúng vậy.”
Kẹo que.” Lâm Phục lăn lăn que kẹo trong hộp kho báu của Tô Cùng, “Đây là món trần gian đầu tiên em ăn, còn do anh mời nữa.”
“Cho nên em mới thích như vậy.” Tô Cùng nhẹ giọng thừa nhân.
Khi ăn miệng thật là ngọt.
Bây giờ tuy không ăn kẹo, nhưng cũng thấy ngọt quá… Thần nghèo bé nghĩ, mắt hơi thắc mắc.
Lâm Phục không nhịn được véo véo bầu má trông rất thích tay của Tô Cùng, vui vẻ nói: “Thành thật khai báo, em còn nhìn lén anh ở đâu nữa?”
“Nhiều lắm…” Tô Cùng xòe tay đếm, mắt hấp háy chột dạ, “Nấp trước cửa trường xem anh đi học tan trường, xem anh học thêm, xem anh chơi bóng rổ, xem anh dắt chó đi dạo gần nhà…”
Lâm Phục không khỏi bắt đầu hồi tưởng, gắng sức tìm tòi bóng hình trông giống Tô Cùng, nhưng đương nhiên vô ích.
Tô Cùng càng nói càng xìu dần, lo lắng dùng cả hai tay ôm mặt, giọng mềm nhũn như thỏ con hỏi khe khẽ: “Em làm vậy, có phải là ‘biến thái’ trong truyền thuyết không…”
Lâm Phục bị moe sắp thành biến thái thật, thế là quả quyết nói: “Phải.”
Tô Cùng suy sụp, mặt viết đầy “Quả nhiên là thế”, “A…”
Lâm Phục liếc liếc hai bên túi áo khoác của Tô Cùng, cười ái muội, “Vậy em không mau bồi thường cho anh đi, thử giường mới với anh?”
“Hửm…” Tô Cùng cũng đâu có ngốc, chớp chớp mắt nghi hoặc: “Thật ra đâu biến thái lắm đúng không?”
Lâm Phục bật cười, quyết đoán bế ngang Tô Cùng lên.
Chăn nệm trên giường đã trải sẵn, trời đất quay một vòng rồi Tô Cùng bị đè nặng trên giường, không trốn đi đâu được.
Lâm Phục cúi đầu bắt lấy đôi môi cậu, nụ hôn không chút dục vọng, nhẫn nại mà dịu dàng, lưỡi anh trượt nhẹ trong vòm miệng cậu, quanh quẩn thăm dò, đến khi cơ thể cứng đờ của Tô Cùng thả lỏng dần, Lâm Phục mới hôn sâu hơn, tiếng nước nhỏ khẽ  khiến nhiệt độ trong phòng tăng cao.
Hôn một lúc, Lâm Phục kéo khóa áo khoác của Tô cùng, lấy một hộp bao cao su ra mở nắp, là loại rẻ nhất, có lẽ suy xét đến trường hợp làm được một nửa thì rách…
Lâm Phục thò hai ngón tay gắp một cái, lắc lắc trước mặt Tô Cùng, cười tàn ác, “Hôm nay mình dùng hết cả hai hộp đi.”
“Cũng, cũng được…” Tô Cùng xấu hổ đến không suy nghĩ được nữa rồi, mắt dán chặt vào tường, bật trạng thái Lâm Phục nói gì nghe đó.
“Bé con.” Lâm Phục yêu chiều hôn trán cậu, bắt đầu lột đồ, “Hai hộp mười hai cái, em muốn ông xã mệt chết à.”
“À… Mười hai…” Tô Cùng ngu ngơ bị Lâm Phục cởi áo khoác với áo lông, giờ đang tiếp tục cởi thắt lưng, đầu đặc sệt, không hiểu nổi mười hai là cái gì nữa rồi.
Khi chỉ còn một lớp vải cuối cùng, Tô Cùng chui tuột vào chăn, chỉ để lại khuôn mặt đỏ đến chiên được trứng với hai bàn tay nắm chặt chăn.
Lâm Phục cười nhẹ nhàng, chuyển sang tự cởi đồ, thường ngày anh rất chú ý rèn luyện bảo dưỡng cơ thể, vòng eo rắn thon cùng đôi chân dài khi mặc áo vẫn còn chút cảm giác dạt dào sức sống tuổi thiếu niên, cởi đồ ra lại đầy bắp cơ vừa đẹp mắt, không chút mỡ thừa, hai đường cơ từ bụng tiến vào trong lớp vải đen bên dưới, làm người ta không sao rời mắt được.
Lâm Phục lật chăn, luồn vào, hai người gần như trần trụi áp sát vào nhau, Tô Cùng hoảng ra mặt, mỗi giây nhìn một hướng, Lâm Phục thâm tình chăm chú nhìn cậu, bàn tay trong chăn không biết hư hỏng chạy vào đâu mà làm Tô Cùng kêu khẽ.
“Gọi ông xã.” Tay Lâm Phục liên tục không ngưng.
Tô Cùng thở dốc, giãy giụa như con cá văng khỏi nước, năn nỉ: “Chờ đã… Khoan sờ chỗ, chỗ đó đã… Để em làm quen chút đã…”
“Được.” Lâm Phục tâm trạng siêu tốt thong thả thưởng thức vẻ ngại ngùng của Tô Cùng, ghé sát tai cậu hạ giọng nói: “Gọi ông xã đi, rồi anh sẽ từ tốn.”
Tô Cùng liếm môi, gọi nhỏ như mèo kêu: “Ông xã…”
Sếp Lâm siêu siêu siêu xấu xa ngoáy tai, ung dung: “Hửm…?”
Tô Cùng đành phải rướn người lên, kề sát tai Lâm Phục, tăng âm lượng lên một chút, lắp bắp: “Ông, ông xã…”
“… Ngoan.” Lời hứa của Lâm Phục nháy mắt bị xé toang thành mảnh vụn, đè Tô Cùng xuống vồ như sói, thần nghèo be bé vừa ngây ngô vừa ngại ngùng, làm Lâm Phục luôn giữ mình trong sạch cũng không khống chế được dục vọng như phun trào, không-thể-miêu-tả người ta hết lần này đến lần khác.
Hạt mầm ngây ngô ấy, vượt qua lớp lớp bụi trần và năm tháng, được số mệnh dẫn đường tách đất mọc lên, cuối cùng đã được gặp lại người gieo trồng, nặng trĩu những đóa hoa nở rộ.
Nguồn: yuyin

xem thêm:

Thần nghèo phù hộ – Chương 18

Thần nghèo phù hộ – Chương 18

“Vậy nghĩa là, từ lúc đó em đã bắt đầu yêu thầm anh rồi?”

34
“Mấy chuyện em kể anh còn nhớ không?” Tô Cùng chăm chú nhìn Lâm phục, vẻ mặt hơi mong chờ.
Nụ cười nở rộ trên mặt Lâm Phục, giọng như ngộ ra mọi chuyện, “Anh có ấn tượng, nhưng khuôn mặt người đó rất mơ hồ, không nhớ nữa… Thì ra chính là em, xem ra tín vật đính ước năm ấy hữu dụng lắm.”
Tô Cùng cười hạnh phúc, rồi lập tức xụ mắt oán trách: “Lúc đó anh mới năm tuổi, sao đã biết… biết… Không phải ra đường gặp ai anh cũng hẹn kết hôn với người ta đó chứ?”
Lâm Phục bật cười, “Sao vậy được.”
Vẻ mặt Tô Cùng dịu lại.
Lâm Phục lại ngứa miệng nói: “Chỉ những ai đẹp đẹp anh mới đi cầu hôn thôi, học được từ tivi đó.”
Môi Tô Cùng rũ xuống, “… À.”
Lâm Phục bổ sung: “Nhưng bao nhiêu năm nay, anh chỉ gặp có mỗi một người đẹp đẹp thôi.”
Thần nghèo bé nghĩ nghĩ, vẫn không vui, “Vậy mà anh còn không nhớ được mặt em.”
“Anh rất muốn nhớ, nhưng trẻ con mau quên mà.” Lâm Phục nắm bờ vai gầy gầy của Tô Cùng lắc lắc như làm nũng, nhẹ giọng dỗ: “Đừng giận em được không, anh trai nhỏ?”
Tiếng anh trai nhỏ này vừa trầm vừa ấm, hoàn toàn khác giọng trẻ con lanh lảnh hai mươi hai năm trước, nhưng vẫn như khi đó, trái tim Tô Cùng bỗng tan chảy.
Tô Cùng hoảng loạn ôm ngực, ngăn anh, “Đừng gọi em như vậy nữa…”
“Sao không được gọi em là anh trai nhỏ? “Lâm Phục đùa dai, ghé sát tai Tô Cùng kêu nhây: “Anh trai nhỏ, anh trai nhỏ, em thích anh, anh trai nhỏ đừng chạy mà.”
Tô Cùng xấu hổ bịt tai, chạy qua góc khác, đối diện chỗ Lâm Phục theo đường chéo xa nhất.
Giường vừa ráp xong, Tiểu Trương nghiêm nghị nhìn chiếc giường, bình thản như không nghĩ gì, cả người là một chữ tĩnh to đùng.
Ai dồ ô~ A dồ ô ô ô ô~
“Sếp Lâm, giường ráp xong rồi.” Tiểu Trương FA bình tĩnh nhìn Lâm Phục.
Mau cho tôi rời khỏi cái chốn có hại cho dân FA này đi.
“Ừm.” Lâm Phục chớp mắt chuyển mode nghiêm túc, “Cậu về đi.”
Tiểu Trương bị ngược tới rỗng mạch máu: “Tạm biệt sếp.”
Trong nhà chỉ còn Lâm Phục và Tô Cùng, Lâm Phục lấy nút áo thời cấp ba của mình ra, bước tới chỗ Tô Cùng, “Được rồi… Không chọc em nữa… Cái nút này anh còn nhớ, hôm tốt nghiệp trung học anh treo áo trên khung thành để vào toilet, lúc ra thì thấy mất nút thứ hai, anh còn tưởng bạn gái nào bứt, thì ra là em.”
Thời Lâm Phục học cấp ba có thời gian một truyền thuyết cực kì thịnh hành, nút áo thứ hai trên đồng phục gần trái tim nhất, chủ nhân chiếc áo đưa nút này cho ai gnhĩa là người đó nằm trong tim mình, cho nên khi tốt nghiệp nút áo thứ hai của các học sinh được yêu thích thường bị người hâm mộ xin.
Còn lý do tại sao lời đồn từ Nhật Bản lại phổ biến trong trường của Lâm Phục đến thế là có lẽ vì đồng phục của trường anh lúc nào cũng có nút, nếu là kiểu áo thể thao suông thì đương nhiên không chơi được trò này.
“Ừm, cái nút này em nhân lúc anh không chú ý… trộm đi.” Tô Cùng nói, xấu hổ ôm kín khuôn mặt nhỏ nhắn, “Nhất định có rất nhiều người xin anh, em không muốn anh… anh cho người khác.”
“Vậy nghĩa là, từ lúc đó em đã bắt đầu yêu thầm anh rồi?” Lâm Phục cười khẽ, vuốt ve nút áo hỏi.
.
35
Đó là một buổi chiều lác đác tiếng ve.
Nhóm học sinh vừa thi cuối cấp ba xong nhàn nhã đợi đến lễ tốt nghiệp tổ chức trong hội trường chiều nay.
Trời rất nóng, Lâm Phục cởi áo ngoài bộ đồng phục bắt buộc mặc khi dự lễ khoác lên vai, một tay cầm nước suối ướp lạnh, vừa đi đến chỗ hàng cây sau sân thể dục vừa uống ừng ực.
Nam sinh mười tám tuổi chiều cao đã vượt trội rồi, vẫn còn chút gầy gò tuổi thiếu niên. Bắp tay dưới áo sơ mi cộc tay tuy gầy nhưng đã có đường cong cơ bắp, tuấn tú mà không quá nữ tính, đang giữa độ có thể cưng là mỹ thiếu niên. Gió nóng cuối hè cuốn theo bụi cát thổi tới, Lâm Phục nheo mắt, thấp thoáng thấy một người đứng ngoài hàng rào của trường.
Để Lâm Phục không nhớ mặt, Tô Cùng đeo khẩu trang rất to, kéo vành nón lưỡi trai xuống rất thấp, chỉ lộ ra đôi mắt mong mỏi lẫn mừng rỡ nhìn Lâm Phục đang chạy về phía mình xuyên qua sân thể thao.
Tự ý nghịch chuyển số mệnh bắt đầu xuống dốc từ năm mười tuổi của Lâm Phục, lúc ấy Tô Cùng đã phải chịu thần lực bắn trả tám năm. Áo thun xanh giặt đến phai màu mặc trên cơ thể gầy gò chỉ cần một cơn gió cũng đủ thổi bay, tay xách bao tải đựng chai rỗng. Khu quanh trường học dễ nhặt vỏ chai, túi đã đầy phân nửa, nhìn qua góc túi đã mòn gần trong suốt đến có thể thấy được số chai bên trong.
Lâm Phục đi tới dưới tàng cây cách Tô Cùng vài bước, liếc mắt nhìn Tô Cùng và bao tải trong tay cậu.
Tô Cùng xấu hổ cực kì, hai gò má dưới khẩu trang nóng bừng, xoay người định đi.
“Khoan đã.” Lâm Phục lại chợt lên tiếng gọi cậu, ngẩng lên, ừng ực uống cạn nửa chai nước còn lại, nhặt thêm chai coca không biết ai ném ở góc tường lên, đưa cả hai chai cho cậu qua khe hở trên hàng rào, rất thân thiện, “Cho cậu.”
“… Cảm ơn.” Tô Cùng cảm ơn nhỏi xíu, cầm lấy vỏ chai hối hả cho vào túi như bị bỏng.
Lâm Phục cong một bên môi, cười hư hỏng, không nói gì, quay lại tìm chỗ sạch sẽ dưới táng cây ngồi, hóng gió, cúi đầu chơi điện thoại, chờ buổi lễ bắt đầu.
Tô Cùng vốn định đi bất động, đứng yên tại chỗ ngơ ngác nhìn bóng nghiêng anh tuấn của Lâm Phục.
Tim đột nhiên đập mạnh không kềm được.
Tám năm trước không ra tay được, bây giờ lại càng không, Tô Cùng nghĩ.
Cậu thích thấy Lâm Phục tuấn tú, tự tin mà thiện lương như thế này, anh đi qua chỗ nào cũng để lại tia sáng.
Thế là, chiều hôm ấy, nút áo thứ hai của Lâm Phục mất tích.
Người ta cho mình vỏ chai, mình lại trộm nút áo người ta, mình xấu xa quá… Thần nghèo bé lần đầu tiên trộm đồ trong cả đời thần nắm chặt nút áo trốn sau gốc cây to sau sân thể dục, lồng ngực mỏng hô hấp kịch liệt.
Có tật giật mình, cậu không dám nhìn chiếc nút áo, chần chừ một lúc rồi thò tay vào túi quần nâng niu lấy một cây kẹo que ra, xé vỏ bỏ vào miệng cho đỡ sợ.
Đến khi trên sân chẳng còn ai, tất cả đã tham dự lễ tốt nghiệp, Tô Cùng mới dè dặt mở lòng bàn tay xem tang vật đã nóng hổi, đặt lên vị trí trái tim trên ngực mình.
Nguồn: yuyin

xem thêm: